ngam loi khuyên của Cha Giàu
lòng tham và sợ hãi là 2 cảm xúc chi phối kéo ta vào cuộc sống bị chi phối bởi tiền bạc. Và rõ là chúng ta cố gắng học để xin vào làm một công việc, vì sợ nghèo nên ta vào làm việc. khi có tiền, lòng tham nỗi lên, ta chi tiêu thỏa mãn mọi thứ, đến khi hết tiền, ta tiếp tục kiếm thêm công việc khác, kêu ca tại sao lương thấp, tại sao ông chủ bất công, cằn nhằn và than van vì nghèo khó, chi phối bởi tiền bạc và không tìm thấy được giá trị khác.Có một số khác tìm thấy động lực từ việc học hỏi và nâng cao kinh nghiệm trong công việc, những mục tiêu học hỏi đó thật chất là để tìm một công việc có thu nhập cao hơn, để có tiền mua xe, hoặc mua nhà. vô tình không nhận ra được mặt sau của đồng tiền, họ bị cuốn vào vòng tròn của chú chuột.
Một số người khác cho rằng tiền bạc khiến ta mất chính mình, phụ thuộc và nô lệ, thế là họ không thích đồng tiền, họ chê những người giàu, sống an nhàn và..phụ thuộc vào gia đình...họ cho mình là trí thức và thanh cao. nhưng khi bị gia đình và xã hội khinh bỉ và xa lánh như một bệnh dịch, họ cuống cuồng đi tìm việc và sợ hãi nhiều thứ ngoài đồng tièn.
cũng có một số người có tầm nhìn xa hơn, họ sống tằn tiền từng đồng, cố gắng không để mất tiền, sống an nhàn với đồng lương ít ỏi, nếu có ai đó làm tổn hại mức thu nhập của họ thì họ buồn rầu, mất ăn, mất ngủ. họ không thích phải đấu tranh vì bất cứ điều gì, họ cũng không thích phải mạo hiểm, không muốn phạm bất cứ sai lầm nào ảnh hưởng đến công việc họ đang giữ. Tiết kiệm được số vốn, sau thời gian không còn sức làm việc, họ tìm các hoạt động đầu tư an toàn, hoặc gửi tiết kiệm và kêu ca về chính trị, lạm phát, xã hội không tốt..số khác mạnh dạn hơn, họ đầu tư vào công việc kinh doanh nhỏ lẻ. thất bại xảy đến khi họ chưa chuẩn bị..họ mất đi tất cả đồng tiền dành dụm được. họ tin rằng đồng tiền rất khó kiếm được..Thế là họ tiếp tục đi xin việc.
lời khuyên của người cha giàu đó là hãy dùng lí trí để kiểm soát tình cảm. hãy khéo lợi dụng tình cảm để bắt ta kiếm tiền, nhưng phải tự chủ, đừng để bị cuốn vào chúng. phải suy nghĩ để khiến đống tiền làm việc cho ta, đừng bắt ta phải làm vì đồng tiền. Làm chủ công việc kinh doanh chính là cách để không bị đánh lừa bởi đồng tiền, ta hưởng thu nhập vào kết quả công việc, hãy thất bại và té ngã thật nhiều trước năm 30 tuổi. học lấy bài học và nhanh chóng đứng lên.
Nỗi đau và bức xúc lớn nhất của tôi khiến tôi suy nghĩ nhiều đó chính là khi nhận được đồng lương 3tr2 tại công ty gần đây khi mà tôi cứ nghĩ sẽ nhận được 6tr. Tôi nhận ra rằng tôi ghét cảm giác phụ thuộc và đợi chờ người khác phát lương cho mình, tôi phụ thuộc vào quyết định và chính sách trả lương của họ. Suốt 6tháng, tôi chẳng còn dư đồng nào, 3tr cuối cùng tôi cũng đã tiêu hết. Tôi tự hỏi mình còn phải tiếp tục như vậy đến khi nào, đi làm và thu nhập chi vào các khoản chi tiêu? tại sao đã ghét bỏ chúng mà tôi phải chấp nhận làm? phải chăng vì sợ người khác nói là 1 người thường nhảy việc? lẽ nào không có hướng giải thoát nào khác? tôi nghĩ việc để suy nghĩ.
Sống không phụ thuộc vào tiền bạc cũng không có nghĩa là không làm kiếm tiền, sợ sự tham lam và cuốn vào chúng. như vậy, ta càng sợ hãi, vì các hóa đơn, các trách nhiệm đối với gia đình vẫn cần đến tiền..Đó là nhận thức sai lầm của tôi. Lao vào kiếm nhiều tiền cũng không phải là xấu, quan trọng phải tự nhận thức được chúng.
.png)







0 nhận xét: