ngẫm nghĩ về chính mình

tháng 8 29, 2014 0 Comments

Vừa đi bộ về nhà trông bộ dạng mệt mỏi sau chuyến công tác. trong túi cầm hơn 1 tr mà chẳng muốn chi tiền để đi xe ôm. tôi vừa đi, vừa quan sát những người đi xe máy, và ngẫm nghĩ. kết cục ngày nay cũng do tôi. tôi còn có quyền gì để yêu cầu công ty trả thêm? thật sự tôi vẫn chưa làm tốt trách nhiệm của mình.Thật sự chính khách hàng mới là người trả lương cho tôi chứ không phải công ty. không lẽ tôi lại tiếp tục đổ lỗi cho công ty rằng tại sao mức lương quá thấp và tìm công ty khác như hàng chục công ty tôi đã làm. tôi không cố gắng. tôi còn gặp sai lầm này nữa đến khi nào? thế mà bên ngoài miệng tôi luôn tỏ vẻ không cần đồng tiền từ công ty. tôi sài đồng lương như thể chúng không phải là của tôi.

và cứ để cảm xúc kiểm soát, công việc không rõ ràng lúc trước, cả tai họa mà tôi gặp phải. tôi đã mắc phải nợ nần. tiêu ngốn luôn cả tiền của ông. và bây giờ đáng lẽ đồng lương để dành dụm, tôi phải đem đi trả nợ. lỏng đau như cắt.

Đau lòng cho những sai lầm ngày trước. bây giờ tôi phải trả giá cho thiệt hai đã gây. nhưng không có nghĩa là không thay đổi được.

tôi ước mơ một cái xe hơi để chạy, một ngôi nhà hạnh phúc, cả những chuyến phiêu lưu, những vùng đất mới, những điều kì diệu, sự cống hiến và thừa nhận. Cả tình yêu mà tôi khao khát.

tôi sẽ sữa sai và thay đổi hình ãnh của mình.


0 nhận xét: