Mình là kịch bản do chính mình tạo ra
Tôi đã gặp câu này rất nhiều lần,
do có lẻ bây giờ tôi mới thấu hiểu và áp dụng nó.
Tôi đã từng nhìn ánh trăng tại củ chi khi mà trong túi chỉ đủ
tiền để ăn mì gói, bất lực, túng thiếu, mà bây giờ tôi nhìn ánh trăng với một cảm
giác khác.
Tôi đã bệnh tật, chẳng có tiền để ăn, xấu hổ khi mượn tiền bạn
mình, cảm thấy tủi khi bạn mình thì bận rộn với cv của mình, còn tôi thì chẳng
có việc để làm.
Cảm thấy mệt mỏi khi đi bộ một đoạn từ nhà đến trung tâm
Chẳng có chút động lực, tưởng chừng không thay đổi.
Đã có thời gian tôi bị bệnh khớp, bị tiêu chảy ra máu
Nhưng rồi tôi quan tâm nhiều đến sức khỏe.
Cũng đã có thời gian, tôi chẳng ngẩng đầu để gặp ai cả, những
người bạn mà tôi tham gia sinh nhật hôm qua. A vinh, cả cô út..tôi dấu tất cả
chỉ để không ai biết tôi phải sống nhờ nhà bạn gái của thằng bạn..
Mỗi lần nhìn thấy cặp tình nhân bên bờ kè, tôi bỗng tủi
thân, và an ủi mình rằng điều đó sẽ đến nếu tôi không bỏ cuộc để đạt chúng.
Và nó đã đúng…..
nhờ có niềm tin đã thay đổi tất cả
chính đồng tiền đã thay đổi số phận,
chính tôi chọn cách không bỏ cuộc đã làm cuộc sống tốt hơn.
Sức khỏe tôi dần cải thiện khi tôi quan tâm
Tôi bắt đầu ăn mà không phải suy nghĩ quá nhiều
Chủ động, bắt đầu trả dần các khoản nợ
Và điều làm tôi vui chiều nay đó là dc nói chuyện với một cô
bạn vui tính và cởi mở. tôi tin mình cũng có thể có tình yêu
Tôi bắt đầu mở xa đến những giấc mơ khi tôi hứng thú. Chính
tình yêu đã làm tôi có niềm tin về chính mình, tôi yêu con người, yêu chính
mình, và tin mình sẽ khá hơn. Tôi phải có sự giàu có để hạnh phúc.
Những chuyến đi dài ngày, đến vùng đất mới, những ngọn núi
mà tôi sẵn sang chinh phục, những con thác mạnh mẽ, ồn ào, cảnh đẹp chốn rừng
thiên, những con người mới
Những đêm nhạc bất tận, đam mê,, quyến rũ, và tôi bên cây
đàn guitar biểu diễn những ca khúc tuyệt vơì thu hút nhiều người.
Rồi sang mai tôi bắt đầu chèo thuyền vượt qua những con
thác, đại dương bao la, hay sa mạc bất tận, những con đường ngoạn mục với chiếc
mô tô và đồng đội ,để vượt qua giới hạn của chính mình.
Tôi muốn là công dân toàn cầu khi đến nhiều nước, nhiều quốc
gia để đi hết trái đất thấu hiểu cuộc sống, chụp những thước ảnh ấn tượng, những
bài viết xúc tích và cảm động về con người,
Tôi muốn truyền cảm hứng đến nhiều người, đem văn minh để
soi sang những người đau khổ khác,
Tôi muốn mình bắt đầu như thế khi mà tôi vẫn tràn đầy sức trẻ.
Tôi cảm thấy sứ mệnh của mình đã hồi sinh.
Tôi đã bắt gặp nhiều cuộc đời và số phận của những người tôi
bắt gặp suốt chặng đường. Họ là những người cùng phòng, là đồng nghiệp, là những
người bạn thân, là anh em, là những người chú, người bác, các ông cụ, bà già.
Và tôi học rất nhiều từ họ và về cuộc sống này.
Có những người sống trong nghèo đói, mổi ngày chỉ mong cuộc
sống nhàn hạ mà không làm gì
Có những người luôn than trách về cơ hội mà họ đã vụt mất
khi còn trẻ
Những đồng nghiệp của tôi, những người đam mê và cống hiến
thời gian để làm cho công ty, đổi lấy là kinh nghiệm, tiền bạc và sức khỏe và
thời gian, họ ít khi dành thời gian cho mình vì quá bận giải quyết việc công
ty.
Họ là những người bạn thân của tôi, dòng xoáy của cuộc sống
đã biến họ thành những ông bụng bia, lười tập sức khỏe, họ không thể chạy nổi
quá 3 vòng sân, họ kiếm nhiều tiền, và chi tiền vào các cuộc tình, thay vì tập
trung vào một mối tình và theo đuổi đến cùng, họ thừa nhận là những tay điêu
luyện khi làm chết đứng không ít người, thời gian, tiền bạc, sức lực bị phân
tán tại vì họ phải lo cùng lúc nhiều người. Khi gặp 2 người bạn gái cũ của 2 thằng
bạn thân, kết luận một điều: mọi thứ đều tệ hại, khi họ đánh giá bạn tôi là người
mất chữ tín, lăng nhăng, bay bướm, bạn tôi càng mệt mỏi đi tìm người mới, cảm
xúc không thật như xưa. Rồi lao vào men rượu để tìm quên.
Tôi thấy những khách hàng của tôi, họ làm việc siêng năng,
rèn luyện mài giũa kĩ năng để quản lí một cơ sở kinh doanh, quản lí mấy chục
người làm nhiều người phải kính nể, xây dựng cả một gia đình hạnh phúc, tôi đã
từng tham gia, thật hạnh phúc nhất là cùng hát bài “cả nhà thương nhau”” cùng với
2 đứa nhỏ trên một chiếc xe đang chạy về nhà. Cùng hạnh phúc bên người vợ của
mình. Một mái ấm vững chải, không phải lo nghĩ thiếu thốn, một cơ sở ăn nên làm
ra. Anh chủ động và nhận thức rõ đi tìm hạnh phúc.
Tôi quan sát ông bà nội tôi, cả một đời tảo tần, chăm lo gia
đình, nuôi dạy con cháu, sống những chuỗi ngày đợi chờ, đặt niềm tin vào con
cháu nên người.
Chí ít ra khi nhắm mắt, tôi phải cảm thấy hài lòng và mãn
nguyện về những gì đã sống, tôi phải sống hạnh phúc và phải ý nghĩa.
Tôi cũng đã thấy người giàu sống thế nào nhờ thu nhập thụ động,
chỉ lo cho con cái, sau ngần ấy thời gian tuỗi trẻ tảo tần, tiết kiệm.
Chẳng lẽ cuộc sống chỉ có thể??? Tôi có thể làm gì
Công việc tốt, chăm chỉ mỗi ngày, tiết kiệm tiền, lập gia
đình, và nuôi dạy con, tận tâm làm giàu, và trông cậy con khi về già????
Nuôi dạy con và tận hưởng hạnh phúc cùng người vợ là một nghệ
thuật.
Điều quan trọng phải xây dựng cho được một cỗ máy kiếm tiền
và tạo ra dòng tiền liên tục và có thể đi du lịch. Như Adrien đã làm, chỉ là một
người thợ mộc. anh tiết kiệm tiền. sử dụng tiền để đi du lịch đến những nơi như
Việt Nam và sau đó tìm một công việc khác.
Và tôi cũng không thể đợi nữa.. sự thật thì tôi có quyền quyết
định cuộc sống sắp tới sẽ trông như thế nào. Tôi đã đợi cả 2 năm mà cũng như vậy
vẫn chưa làm được gì. Đến lúc tôi cần cam kết thực hiện chúng.
.png)







0 nhận xét: